Feeds:
Posts
Comments

Archive for the ‘Tường vi đêm đầu tiên – tập 2 – Minh Hiểu Khê’ Category

Chương 12

Bục chữ T hoa lệ lộng lẫy.

Từng chùm ánh sáng loang loáng trên dáng hình những người mẫu, tâm điểm của sự chú ý là những bộ quần áo trên cơ thể người mẫu. Hai bên thính phòng vang lên những tiếng vỗ tay nhiệt liệt! Đây là loạt thiết kế của Sâm Minh Mỹ, những tác phẩm quả thực mang đầy tính sáng tạo tưởng tượng đột phá, đầy sự bất ngờ! Cho dù trong ánh sáng lờ mờ cũng có thể nhận ra sự hưng phấn hiện rõ trên khuôn mặt các giám khảo, mà người xem cũng hoàn toàn kích động!

Tiếng vỗ tay vang vọng như dời núi lấp biển! Tiếng vỗ tay ấy cùng với sự kích động tựa như thủy triều ào tới cuồn cuộn!

Hào quang chiếu sáng trên bục chữ T, sự sôi sục của hiện trường, tất cả càng làm tăng thêm sự yên tĩnh, u ám ở hành lang đợi lên sân khấu. Đám người mẫu và Diệp Anh đang đợi màn trình diễn của Sâm Minh Mỹ kết thúc. Những nhân viên công vụ của cuộc thi nhìn thấy họ thì tựa như nhìn thấy quỉ, mắt mở to, khiếp sợ và hoảng hốt.

Trong bóng tối, một bóng hình tiến lại gần Diệp Anh, ngập tràn sự lạnh lẽo, âm u:

“Bảo bối, tâm tình hiện giờ thế nào?”

Lùi nửa bước, như thể bị rắn liếm láp qua, Diệp Anh lạnh lùng ghê tởm nhìn qua. Trong bóng tối, ánh mắt Thái Na âm trầm, tràn ngập ác ý, tựa như muốn từ tốn liếm láp từng tấc từng phần cơ thể cô.

“Cút ngay!” Diệp Anh lạnh lùng nói. Nhếch miệng cười, Thái Na giơ tay, chầm chậm tiến sâu vào bóng tối, âm trầm nói: “Ok, bảo bối, cô bảo tôi cút, tôi sẽ cút, chỉ là cô ngàn vạn lần đừng hối hận.”

Tạ Phố đẩy xe lăn của Việt Tuyên từ phòng nghỉ VIP ra ngoài nên Việt Tuyên có thể nhìn thấy cảnh này. Anh thấy Thái Na tựa như ác quỉ biến mất trong bóng tối, thấy ánh mắt Diệp Anh nhìn về phía anh. Việt Tuyên tùy ý để Tạ Phổ đẩy xe lăn, chầm chậm qua lối đợi của sân khấu, qua đám người mẫu, qua Diệp Anh. Trước khi đi qua Diệp Anh, Việt Tuyên thậm chí rất khách sáo gật đầu chào hỏi cô. (more…)

Read Full Post »

Chương 11 – Tường vi Quyển 2

Hậu trường náo nhiệt bận rộn.

Thứ tự xuất hiện đã được bốc thăm sắp xếp trước đó. Không biết có phải do sắp xếp đặc biệt, hai vị ứng cử viên nặng ký của cuộc thi – Sâm Minh Mỹ và Diệp Anh lại vừa vặn được sắp xếp xuất hiện thứ chín và thứ mười.

Bảy giờ tối, còn một tiếng trước khi cuộc thi bắt đầu, Diệp Anh bước vào hậu trường, nhìn những mắc áo di động treo đầy quần áo, những người mẫu trước mặt mấy nhà thiết kế đã hóa trang xong, mỗi người đều xinh đẹp thướt tha, đang bận rộn thử trang phục.

“Cẩn thận!”

Có người đẩy giá quần áo di động.

“Xin nhường một chút!”

Có người ôm một loạt mũ hét lên chói tai!

Khắp nơi đều là người.

Diệp Anh từ trong đám hỗn loạn ấy bước qua.

Trên mặt đất là mấy thùng giấy to, George đã bỏ trang phục bên trong ra treo lên và đang là quần áo. Quay đầu lại, nhìn thấy Diệp Anh đang đi tới, anh đưa tay vào miệng thổi tiếng sáo gọi cô, bàn là trong tay vẫn tiếp tục là những nếp nhăn trên bộ trang phục xinh đẹp.

“Cô Diệp! Cô Diệp!” Cầm điện thoại, Tracy đầu đầy mồ hôi, nhìn thấy cô kích động đi tới: “Lái xe nói, xe đi được nửa đường đột nhiên bị hỏng! Đám người mẫu hiện tại vẫn chưa đến. Làm sao đây? Làm sao đây?” (more…)

Read Full Post »

Chương 10 (2)

Đêm khuya, trong phòng làm việc tầng thứ hai mươi sáu của tập đoàn Tạ thị. Chồng văn kiện chất cao như núi cơ bản được xử lý xong. Cà phê đã lạnh, Việt Tuyên ngồi trong chiếc xe lăn, nhìn tài liệu Tạ Phố vừa đưa tới, mấy số liệu trong đó khiến anh nhíu mày, trầm giọng hỏi: “41%?”

“Đúng vậy.” Tạ Phố đáp. “Hơn nữa đại thiếu giá còn tiếp tục tiếp xúc với mấy cổ đông khác. Trưa nay, đại thiếu gia hẹn dùng bữa với Châu tổng của quĩ Hoa Thành.”

“… Biết rồi.” Nhíu mày, sắc mặt Việt Tuyên tái nhợt.

Hôm nay là ngày đầu tiên anh xuất viện. Tuy bác sĩ hết lời khuyên nhủ, Tạ Hoa Lăng cũng kiên quyết không đồng ý, nhưng tình hình nguy cấp của tập đoàn gần đây khiến anh nhất định phải xuất hiện chủ trì đại cục. Từ khi Việt Triệu Huy qua đời, Tạ lão thái gia lớn tuổi cũng bỏ mặc công ty, Việt Xán âm thầm chưa bao giờ từ bỏ tranh giành quyền khống chế tập đoàn. Anh hiểu rõ, một khi Việt Xán nắm được hội đồng quản trị, kết cục đợi chờ anh và mẹ sẽ là cái gì.

Vì thế, khi Việt Xán đưa ra giao dịch kia.

Anh đã đồng ý.

Đêm mưa tầm tã ấy, những tia chớp lóa mắt cùng sấm dội vang trời, trong căn nhà kính trồng hoa, sau đóa tường vi đỏ rực rỡ hoang dã, dù ở khoảng cách xa như vậy, sự hoảng sợ và thất vọng trong mắt cô dồn trên đôi vai anh, khiến toàn thân anh rét lạnh còn hơn cả đêm mưa. (more…)

Read Full Post »

Trên đường quốc lộ đêm khuya.

Cửa xe hé mở, mái tóc dài của Sâm Minh Mỹ rối loạn vì bị gió đêm vù vù thổi vào trong xe. Cô lập tức đóng cửa xe, chỉnh lại từng lọn tóc. Trong xe nồng nặc mùi thuốc lá, cô giận dữ nhìn Việt Xán:

“Sao lại hút thuốc nhiều thế?”

“Ừ.”

Một tay đặt trên vô lăng, Việt Xán nhìn theo ánh sáng đỏ phát ra từ đèn hậu của vài chiếc xe lẻ tẻ đang chạy trên đường quốc lộ, cười lấy lệ: “Đợi anh rất lâu rồi sao?”

Vì hành động quan tâm của Việt Xán, trong lòng Sâm Minh Mỹ không khỏi vui mừng, hoàn toàn không để ý đến sự lạnh lùng của anh: “Ừm.” (more…)

Read Full Post »

Chương 9 (2) – Quyển 2

Cửa sổ đang mở. Những hạt mưa bị gió thổi vào lạnh lẽo đến thấu xương, cây tường vi ngoài cửa sổ chao đảo điên cuồng trong mưa, tấm chăn phủ trên gối đã bị nước mưa ngấm ướt lạnh. Giường đôi rộng lớn không bóng người.

Việt Tuyên ngồi cô độc trên xe lăn.

Không còn chớp, không còn sấm, trong đêm khuya chỉ còn lại âm thanh tầm tã của cơn mưa lớn. Cả người ướt đẫm, tấm lưng thẳng tắp, Việt Tuyên nhìn về phía cây tường vi xào xạc trong mưa. Không có tiếng bước chân, không thấy cô đến, anh đợi rất lâu, vẻ mặt dần dần mang một ý cười ảm đạm.

Đêm nay, Diệp Anh không về.

Cô ở lại phòng ngủ của Việt Xán. (more…)

Read Full Post »

Chương 9 (1)

Từng tia chớp rạch ngang bầu trời!

Chớp sáng trắng!

Sáng đến mức kinh người, khiến người khác hoa mắt, tựa như muốn đem cả bầu trời xé rách! Kèm theo đó là tiếng ầm ầm điên cuồng liên tiếp! Mà ánh sáng chói mắt tuyệt vọng kia chỉ có thể duy trì vài giây, màn đêm đen đặc lại tiếp tục bao trùm thế giới.

Trong bồn tắm trắng.

Nước chầm chậm chảy ra, tràn ngập hơi nóng bốc lên, mái tóc đen như rong biển bồng bềnh trong nước. Dưới mặt nước, đôi mi đen đang run rẩy, Diệp Anh nhắm chặt hai mắt, khuôn mặt dưới nước ẩn chứa sự cuồng loạn sụp đổ. (more…)

Read Full Post »

Chương 8 (2) – Quyển 2

“Diệp Anh…” Trong âm thanh đó có chút khác thường. Cô nỉ non, muốn tỉnh lại trả lời anh, nhưng cả cơ thể mệt mỏi đến mức cả đầu ngón chân cũng không nhúc nhích nổi. Cô cảm giác cơ thể được Việt Tuyên ôm chặt, thậm chí còn chặt hơn mấy đêm trước, chặt đến nỗi khiến cô có chút không thoải mái, cô vừa mơ màng ngủ vừa hậm hừ vài tiếng, cái ôm kia mới dần dần thả lỏng ra.

Sau khi tỉnh lại…

Cô muốn hỏi xem lúc nãy anh muốn nói gì..

Đó là ý niệm cuối cùng trong đầu trước khi cô mông lung chìm vào giấc ngủ. (more…)

Read Full Post »

Older Posts »

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 133 other followers